-Hehe,chị Mi khoai lắm,em k dám mơ tưởng đến đâu.
-Hahahah-Cả 2 thằng cười như điên.
-Uhm,phải đó.Giữ cho chặt vào-1 giọng nói mỉa mai vang lên,2 thằng khó hỉu nhìn lên.Hóa ra là nhỏ Nga-con nhỏ này vốn thix Hiếu lâu rùi,chả phải hạng ng tốt đẹp gì cả.
-Nè,k còn việc gì sao mà nghe lén thế mày-Hắn nói vẻ phớt lờ
-Hơ,có ai nghe lén đâu.Chẳng qua mấy cậu nói to quá thui.Với lại tớ có ý nhắc nhở thiệt mà.Trong lúc cậu ngồi đây thì bạn gái cậu đang tay trg tay với kẻ khác đó.
-Cái gì?Cậu vừa nói gì nhắc lại hộ cái-Câu nói của nhỏ Nga làm hắn cảm thấy lo lắng vội đứng bật dậy
-Hơ,cậu k bk sao.Ng iu cậu đang tay trong tay với hội phó Minh kia kìa,lại còn đi giữa sân trương nữa chứ.Cả trường thấy hết lun.-Nhỏ cố tình nói giọng đểu càng làm hắn tức hơn.K nghĩ nhiều,hắn lao đi vẻ mặt tức giận.Duy bk có chuyện k hay,liếc nhanh nhó Nga rùi chạy phóng theo hắn.
Rồi hắn tự vấn bản thân rằng mình có là gì của ng ta mà đòi ghen này ghen nọ nhỉ?Nghĩ vậy thui n hắn vẫn chạy.
…….
-Ê,đừng đùa nữa,giả tớ quyển sách đi nào-Nó chạy theo bắt Minh trả sách.Nó đang ngồi đọc sách-mà nói đúng ra là truyện,cuốn truyện nó săn mấy tuần nay-thì bỗng Minh đến dựt mất rồi cứ vờn nó nãy giờ.
-Hihi,có giỏi thì lấy coi
-Hứ,nghe cho rõ đây hội phó,ta nhân danh hội trưởng yêu cầu ngươi trả lại đây-Nó đứng chống tay nói vẻ mặt hình sợ trông ngộ ngộ
-Hhaha,đây cóc sợ hội trưởng nhá.Giỏi thì đến lấy coi.-Minh cứ đứng đó khiêu khích nó
-Đc-nó bắt đầu xắn tay áo-Tốt nhất là đừng để tao bắt đc mày nếu k thì…
Nói rồi nó chạy về phía Minh…Bất ngờ nó bị vấp mất đà ngã về phía trc.Minh vội xông đến đỡ nó theo phản xạ….1 cảnh tượng k ai ngờ tới…Nó đang nằm gọn trong vòng tay của Minh….
-Cậu có sao k?-Minh ân cần hỏi nó
Mặt nó đỏ ửng lên,cả mặt Minh cũng vậy.Nó chỉ khẽ lắc đầu.
-DM thằng kia,bỏ bạn gái tao ra
Bỗng hắn từ đâu chạy đến vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn Minh.Nó vội rời xa khỏi vòng tay của Minh,lúng túng thấy rõ.Điều đó càng làm hắn điên tiết lên.
-Tao có làm gì bạn gái mày đâu?tao và Mi chỉ đang đùa vui thui-Minh k tỏ vẻ gì lo sợ hết
-Chơi à?Chơi mà ôm ấp nhau thế sao?-Hắn quát to
-Nè,tôi đang nói chuyện rất tử tế với cậu đó.Đề nghị cậu tỏ ra đúng mức.
-Thôi,bỏ cái lý thuyết suông đó của mày đi.Tao chả việc gì phải nói nhẹ nhàng với cái loại như mày.
-Cái loại tao là loại gì?-Minh bắt đầu nóng
-Thôi đi Hiếu.Chỉ là hiểu nhầm thôi mà-Nó chạy đến bên hắn can.Hắn k thèm liếc nó,bỏ ngoài tai câu nói của nó.
-Loại mày là loại đi cướp bạn gái ng khác.Đừng tưởng tao k bk mày thix Mi.
-Mày…hứ.Uhm,tao thix Mi đó,có sao nào?Tao k hỉu cái loại cá biệt,hư hỏng như mày thì Mi yêu đc ở điểm nào nhỉ?
Nó đứng nãy giờ nghe mà thấy shock thực sự.Nó đã quá vô tư khi k bk rằng Minh thix nó.N..thật tiếc cho Minh nó đã yêu ng khác và chắc chả bao giờ có tình cảm với Minh đc ngoài chữ “bạn”.Nhưng đến lúc Minh xúc phạm đến hắn..nó k bk nữa…chỉ cảm thấy tức,n k phải tức cho nó mà là thay cho hắn.
-Minh cậu thôi đi.Cậu đi quá đà rùi đấy-Nó quát lớn.
-Tớ nói có gì sai đâu?Mi,thật lòng tớ thix cậu mà,việc gì cậu phải iu cái loại đó.Tớ k tốt hơn nó sao?
-Tốt hơn à?”Bốp”
Cùng với câu nói đó,hắn xông đến đấm vào mặt Minh.Quá bất ngờ Minh ngã ngay ra đất.Cả trường xôn xao cả lên bắt đầu xúm lại xem.Nó chỉ bk tròn mắt ra nhìn.Phải mất mấy giây nó mới trở về trạng thái bình thường và nơ ron thần kinh của nó mới bắt đầu hoạt động lại.
-Dừng lại đi Hiếu.K đc đánh nhau trg trường!-Nó hét lên
Nhưng hắn vẫn kệ.hắn tiến lại chỗ Minh nói
-Đứng dậy.hãy đánh như 1 thằng con trai lần duy nhất trong đời.
K đợi hắn nói hết câu,Minh đứng dậy xông đến đấm.2 bên đánh nhau kịch liệt,như để phân thắng bại bằng đc.Nó tính nhẩy vào can dù bk có thể sẽ k đc mà có khi còn bị đòn lây.N nó vẫn kệ.Bỗng 1 bàn tay giữ nó lại.Là Duy
-Đừng vào,nguy hiểm lắm.Hãy để bọn nó đấu 1 lần đi.Đến khi có kẻ thắng ng thua rùi thì việc tranh chấp với nhau cũng sẽ k còn nữa
-Nhưng…tớ sợ…
-Cậu sợ ai thua?
-Hiếu-Chả suy nghĩ nhìu nó trả lời nhanh.Nó bk rõ cái tính sĩ diện của bọn con trai mà,nếu thua chắc chắn hắn sẽ rời xa nó,sẽ đẩy nó qua cho Minh.Nhưng nào hắn có bk ng nó thực sự iu là ai đâu.
-Các cậu làm gì thế này?Có thôi ngay đi k?-Bỗng thầy giám thị từ đâu đi tới quát lớn.Bọn học sinh thì tản ra hết,Minh và hắn cũng chịu buông nhau ra.Ông thầy giám thị tức giận nhìn 2 thằng lúc này mặt mũi bầm tím,thở hồng hộc như lũ trâu điên còn quần áo thì k còn gì để nói.
-Vào phòng kỷ luật cho tôi!-Thầy ra lệnh rồi quay qua nhìn Mi-Mi,em cũng vào đây đi,cô Hải cần gặp em.
Cô Hải là hiệu phó kỷ luật của trường.Nó thấy sờ sợ khi nghe tên cô,n sợ hơn nó lo hắn có thể bị kỷ luật nặng.Vì dù gì hắn cũng là kẻ khơi mào ra trc,đâu thể giải thix rằng em vì ng iu em,nhà trường đâu có ủng hộ mấy chuyện iu đương này cơ chứ.
…..
Nó ngó qua phòng kỷ luật thấy ông thầy đang mắng té tát hắn và Minh.Nó thấy lo quá n vẫn phải lo cho mình trc đã,k bk cô hiệu phó gọi nó ra làm gì đây?Lẽ nào định ngăn cấm chuyện của nó và hắn à?
-Thưa cô-Nó rụt rè bước vào.
-À,Mi hả?Vào đây cô có chuyện mún nói,đóng cửa vào đi em.-Cô trả lời nó bằng 1 nụ cười
-Vâng.-Nó làm theo lời cô 1 cách thận trọng.
-Ngồi xuống đi.Cô hỏi thật có phải em và Trí Hiếu lớp 11A6 đang quen nhau đúng k?-Vẻ mặt cô có vẻ nghiêm trọng
-Dạ…em…em có thể giải thích cô ạ.
-Thui đc rùi.K cần đâu.Cô bk cả rùi
-Sao?Cô bk cả rùi ạ?-Nó ngạc nhiên,làm sao mà cô bk về thỏa thuận đó của 2 đứa đc?
-Uhm,em vốn là 1 học sinh ngoan ngoãn,sao có thể thix 1 học sinh cá biệt như vậy cơ chứ.Cô bk chẳng qua là k còn cách nào để trị bạn đó nên mới nghĩ ra cách giả vờ yêu để khống chế bạn đó chứ gì.Phải công nhận em thật là thông minh.Cô rất tin tưởng khi để em giữ chức hội trưởng.
-Ơ..em…-Nó mún trối,nó mún nói thật nó quen với hắn k hề vì lý do đó mà vì…n rùi nó lại nghĩ lại..có lẽ đừng nói vẫn hơn-Dạ đúng rồi ạ.Cô đoán giỏi thiệt đó.
Nó mỉm cười n nụ cười thật nặng nề,1 lần nữa nó lại nói dối chính trái tim mình.
-À cô ơi.Cô có thể tha cho Hiếu lần này đc k?
-Tại sao?
-Tại…em thiết nghĩ,nếu nhà trường gay gắt quá cậu ấy sẽ càng chống đối.Theo em cô hãy để em đối phó với cậu ấy cho.Em hỉu cậu ấy hơn ai hết mà.
-Uhm….-Cô ra chiều suy nghĩ-Em nói cũng có lý.Đc cô tạm giao Hiếu vào tay em.N chỉ đc trg 1 tháng thui.Sau 1 tháng mà k có biến chuyển thì em nên từ bỏ lun đi.
-Dạ em hiểu.Cảm ơn cô ạ
Nó bước ra khỏi phòng,cảm thấy hối hận.N nó chỉ mún làm sao cho hắn thoát tội mà thui.Nó k quan tâm đến những điều khác nữa.Vừa lúc đó Minh và hắn cũng bước ra.Trên tay 2 người cầm bản kiểm điểm.Sợ 2 thằng có thể nhảy vào đánh nhau ngay nên nó vội ra kéo hắn đi.Hắn mắt tròn mặt dẹt chả hỉu gì chỉ bk chạy theo nó.
-Phù,đến đây đc rùi.-Nó nhìn về phiá sau thở phào
-Làm gì mà lén lút vậy?-Mặt hắn vẫn có chút nét giận dỗi
-Tao sợ tụi mày viết bản kiểm điểm chưa đã lại nhảy vào đánh nhau thui.Mà mày làm sao vậy?Tự dưng giở trò đánh ghen,đúng là đồ hâm!
-Vâng,tao sai,tao xin lỗi.Tao quên mất tao chả là gì của mày cả-Nói rồi hắn bỏ đi mặc kệ nó cố gọi
Nó cứ đứng đó chả hỉu câu nói của hắn là có ý gì nữa.Nó buồn man mác…
…..
-Ê,đang làm gì đó?Hồi sáng thấy mày bị đánh thâm cả bên má đó.Còn đau k?-Cả buổi tối đi ra đi vào cuối cùng nó quyết định nhắn tin cho hắn
Mãi lúc lâu sau hắn mới nhắn lại
-K cần mày quan tâm!
Nó chợt thấy buồn
-Tại sao mày cứ phải vô tình như vậy.Mày cứ phải làm tao đau như vậy sao?Chắc chả bao giờ mày hiểu nổi đâu nhỉ?-Nó thực sự bức xúc.
-Mày nói gì vậy?Tao thực sự k hỉu nổi mày rùi đó.Mày chỉ nói ng khác mà k nghĩ đến ng ta nghĩ gì sao?Mày bk tao đã hi vọng để rùi thất vọng thế nào k?
-Tao…tao cũng bắt đầu k hỉu mày rùi đó.Tao k mún tranh cãi với mày chỉ mún giải thix rõ ràng chuyện hum nay thui.
-Đc,vậy giải thix đi.
-Cảnh hồi sáng mày nhìn thấy là sự cố ngoài ý mún thui.Tại mày nóng quá k chịu nghe tao nói mà đã nhảy vô rùi.Mày có bk thấy mày bị đánh mà tao lo thế nào k hả?
-Mày lo cho tao thật sao?
-Mày mún tin hay k thì tùy.Tao mệt lắm rùi.Mày đi ngủ sớm đi.Bye
-Uhm.Xin lỗi.Bye!
Nó k bk phải làm gì nữa.Chả nhẽ nói thẳng ra tao thix mày à?Nó sợ…sợ sẽ k đc chấp nhận.Nước mắt nó bắt đầu rơi vài giọt.Mệt!Nó lên giường đi ngủ sớm….
Ngày thứ 6…
Nó lặng lẽ bước đi trên sân trường,lòng nặng trĩu.Mắt nó cứ hướng đi khắp phía như tìm 1 hình bóng quen thuộc.Dẫu bít có lẽ đã mất đi…vĩnh viễn…
-Mi!
Nó bỗng thấy tim đập nhanh,chỉ cần nghe thấy 1 tiếng gọi cũng có thể làm cho nó ngã gục xuống.Nó quay đầu lại,thầm ước mong sẽ lại đc thấy nụ cười đó
-Ơ!-Nó ngạc nhiên,chỉ đủ thốt lên 1 tiếng đó thui
-Sao ngạc nhiên vậy?Làm gì mà đi thẫn thờ thế?
-À, ừ.Có việc gì k?
-Thế cứ phải có chuyện mới đc gặp cậu à?
-Hì,tớ k có ý đó.
-Minh bít,ng Mi mún gặp bi giờ k phải là Minh và Minh cũng bk vừa đem lại nỗi thất vọng cho Mi.Xin lỗi
Nói rồi Minh bỏ đi,mặt buồn rầu.Nó cố gọi n k đc. Đâu phải nó có ý xua đuổi Minh đâu,chỉ là nó đang mong gặp hắn và bởi vì..hum qua Minh đã gián tiếp tỏ tình với nó.Nó đâu phải là kẻ vô tình đến mức có thể tỏ ra rất bình thường đối với ng mới nói thix mình hôm trc.Nó chán nản bước đi típ…
2 tiết học trôi qua thật nặng nề.Nó chưa bao giờ cảm thấy chán học như vậy.Giờ ra chơi,nó cầm theo cuốn sách ưa thix lên sân thượng,nó mún tìm 1 k gian yên tĩnh để cho đầu óc đc thoải mái.Nó dang tay ra nhắm mắt lại tận hưởng làn gió mới.Chợt…ký ức của 2 ngày trước ùa về.Chính tại nơi đây,nó đã trao nụ hôn đầu cho hắn.Nụ hôn đó k phải đơn thuần chỉ là quà tặng.Nước mắt nó bỗng rơi…Nó thấy nhói đau ở lồng ngực…
….
-Đừng khóc nữa.Nè!
Nó giật mình quay sang bên cạnh.Nó k hề mơ,hắn đang đứng đó,ngay bên cạnh nó và chìa ra 1 tờ giấy.Nó thấy hắn như thiên thần kéo nó thoát khỏi địa ngục.N..nó k có lý do để đón nhận khăn giấy đó.Nó khẽ cúi đầu
-Sao vậy?Chê à?Thế để tao gọi Minh đem khăn giấy lên nha-Hắn nói,giọng có chút tức giận.
-Ê, ăn nói linh tinh gì vậy?Tại sao lại nhắc đến Minh?-Nó vội quay ra nhăn mặt nói
-Hơ,hẵng còn hổ báo lém,chưa đến nỗi nào…-Giọng hắn có chút trêu chọc
-Này,vừa vừa phai phải thui nhé. Đưa giấy đây!-Nó giựt tờ giấy trg tay hắn,lau đi những giọt nc mắt còn xót lại.
Hắn khẽ mỉm cười vì hành động quá trẻ con của nó.
-Ê!
-Gì?
-Chuyện tối qua…mày…mày có thể giải thix câu nói… đó đc..k?-Hắn ngập ngừng
Nó hơi bất ngờ.Giải thix thế nào giờ?
-Thế còn mày?Mày giải thix trc đi-May mà trg giây phút đó trí thông minh của nó đã được phát huy.
-Ơ..tao…tao hỏi mày trc mà.
-N tao hỏi mày sau mà
-Mày..phì-hắn bật cười vì cái tính ương ngạnh của nó.
Nó cũng mỉm cười,lòng bỗng nhẹ hẳn
-Ê,hum qua là hiểu nhầm đúng k?
-Uhm!-Nó nói kèm theo mấy cái gật liền
-thế…chuyện tao đánh nhau…mày có giận tao k?
-K giận sao đc?Nhìn mặt mày kìa,hẵng còn thâm tím vào
-mày..quan tâm tao sao?-hắn có chút ngạc nhiên
-Đừng tưởng bở…chẳng qua..tao…mày vẫn đang là bạn trai của tao thui.-Nó thấy bối rối
-uhm..n chỉ là giả vờ thui mà.Vẫn cần quan tâm nhau sao?-Hắn có chút hi vọng
-Ơ…Thui k nói chuyện này nữa
Cái cách nó gạt câu hỏi của hắn đi khiến hắn thấy vui.Rõ ràng mặt nó đang hiện rõ sự bối rối.
-Hì,hoà nha!-Hắn chìa ngón út ra. Đấy là cách bọn nó quy ước với nhau.Nó mỉm cười chìa tay ra ngoắc tay với hắn.
Rất đơn giản bọn nó đã làm hào với nhau…N liệu có đơn giản thiệt k???
….
Từ lúc giờ ra chơi,nó thấy vui hẳn,như vừa sống lại vậy.3 tiết còn lại với nó thật nhẹ nhàng, dễ hỉu.Giờ về nhanh chóng tới.Nó nhảy chân sáo xuống nhà xe.Bạn bè nhìn vào cứ tưởng nó khùng n nó kệ.Nó và hắn đã hẹn nhau cuối giờ đi ăn coi như giảm hoà. Đang đi nó bỗng thấy thấp thoáng bóng ai như hắn đứng dưới gốc cây.Nó chạy ra cười tươi.N nó chợt dừng lại vì phát hiện ra cạnh hắn còn có cả nhỏ Nga.Nó chỉ nghe kể về nhỏ này n có vẻ k phải là loại ng có thể chơi đc.Nó vẫn tiến đến.
Nhỏ Nga phát hiện ra nó mỉm cười đắc chí nói với hắn
-Nhân vật chính đã đến kìa!
Nó tiến tới gần,lạ thật,hắn vẫn quay lưng lại với nó.
-Ê!-Nó kéo tay hắn..n…hắn đã gạt phăng tay nó ra…1 cách k thương tiếc…
Nó sững ng nhìn vào ánh mắt đầy lửa của hắn đang chằm chằm nhìn nó.
-Mày…sao vậy?-Nó thấy hơi sợ
-Còn hỏi sao ư?Cậu cũng gan ghê,dám lừa hotboy của trường cơ đấy.-Nhỏ Nga nói với giọng mỉa mai
-Lừa?Tớ lừa cậu cái gì?-Nó k buồn nói chuyện với Nga mà nhìn hắn hỏi.
-Lại còn chối sao?Mày đừng giả bộ ngây thơ nữa-hắn vẫn k lên tiếng,chỉ có nhỏ Nga trả lời nó
-Cậu im đi! Đây là chuyện riêng của chúng tôi,k khiến cậu tham dự vào!-Nó quát lớn nhìn nhỏ Nga ánh mắt tức giận làm nhỏ có hơi lạnh sống lưng.
-Chuyện riêng,chúng tôi.Hơ,cậu đóng kịch giỏi ghê!-Nhỏ nói giọng đầy mỉa mai
-Cậu nói cái quái gì vậy?-Nó bắt đầu thấy bực
-Vẫn giả vờ đc à?Cậu k phải giả vờ iu Hiếu để trị cậu ta chứ?
Nó cảm thấy hơi giật mình…giả vờ…
-Sao?Vẫn k nhận chứ gì?Yên tâm tôi có bằng chứng đàng hoàng mà
Nói rồi nhỏ bật máy điện thoại lên,1 đoạn ghi âm đc phát ra…và đó chính là…:”Cô bk hết rồi,em chỉ giả vờ iu Hiếu để trị cậu ta chứ gì….”Toàn bộ cuộc nói chuyện của nó với cô hiệu phó hôm qua đã bị nhỏ Nga thu hết.Nó sững sờ và đặc biệt cái câu”vâng đúng ạ” của nó lại càng thêm khẳng định cái bằng chứng k thể chối cãi kia.Nó quay qua khẽ liếc hắn.Hắn nhìn ra xa xa, ánh mắt lộ rõ sự thất vọng và cái im lặng của hắn càng làm nó sợ…
-Cậu trả lời sao đây?-Nhỏ Nga vẫn cố ép nó đến chân tường
-Thôi đủ rùi.Cậu về trc đi,chúng tôi cần nói chuyện riêng-Cuối cùng hắn cũng lên tiếng
Nhỏ Nga mỉm cười ranh mãnh nhìn nó rồi tạm biệt hắn ra về.Nó và hắn đứng đó,2 ng im lặng, đến thở cũng thấy khó nhọc
-Tao.. mày nghe tao nói đã này…
-Thui k cần giải thix đâu.Tao bk tao với mày ngay từ đầu chỉ là giả vờ thui.Chỉ là mấy ngày qua tao đã..quá hi vọng vào 1 thứ k có thực.Ngày mai là ngày cuối cùng rùi đấy!-Hắn nói 1 mạch rùi bỏ về,mặc kệ nó đứng đó gọi.
Nó bất lực nhìn theo bóng hắn tan dần vào ánh hoàng hôn.Nó mún chạy theo n…chân nó như đóng băng.Từng lời,từng lời hắn nói như mũi kim châm vào tim nó. Đau lắm!
……..
Tối,nó chẳng mún học bài,ngồi trên giường nhìn vào màn hình điện thoại, đợi mong cái máy nó sẽ lại rung lên.Nó đang khóc..khóc k bk bao lâu rùi.Nước mắt của nó k mặn chát mà lại đắng,rất đắng. Đắng vì sự thật. Đắng vì hối hận quá muộn màng. Đắng vì nó đã mất hết rùi. Đắng vì tim quá đau.Nó ước gì thời gian quay lại,k phải là quay lại ngày hôm qua mà là quay lại 2 năm trc,hồi nó và hắn còn chơi thân hồi cấp 2.Hồi đó vui bít bao.Nó mún quay lại để làm lại lần nữa.
Cái buổi liên hoan chia tay năm lớp 9,nó đã hứa với bản thân nhất định sẽ nói sẽ nói thật lòng mình cho hắn bk,kể cả kết quả có ra sao.N..nó đã quá nhút nhát,nó đã k nói lời yêu với hắn và để bây giờ con tim phải đau.Nó thấy mình thật ngu ngốc!Nó hận bản thân!
“Rừm..rừm…”
Cuối cùng điện thoại trên tay nó đã rung.Nó lau vội vàng nc mắt lòng hồi hộp mong chờ nhìn vào màn hình.N nó lại thất vọng ngay,k phải là hắn mà là Duy
-Alo?-Nó nhấc máy trả lời mệt mỏi
-Mi hả?Cậu đến đây mau đi.-Duy có vẻ đang rất gấp
-Tại sao?
-Hiếu…nó…
…Nó vội vàng thay quần áo rùi chạy vọt ra khỏi nhà chỉ kịp bảo lại với bố mẹ ra ngoài 1 lúc.Nó gọi taxi đến và nhảy vọt lên xe nói nhanh
-Đến vũ trường Crazy,chạy nhanh lên!
Duy vừa gọi điện báo nó rằng hắn đang uống rượu,say khướt rùi mà nhất định k chịu về.Bọn Duy chịu thua đành gọi nó đến giúp.Nó lo cho hắn lắm,liệu có phải tại nó mà hắn như vậy k?Nó chả nghĩ nhìu chỉ mún lao đến chỗ hắn thật nhanh.
Nó đứng trc cửa vũ trường,bên trong nhạc ầm ỹ như mún làm nổ tung đầu nó lên.Đang lúng túng k bk có nên vào k,chỗ này nó k quen cho lắm thì bỗng Duy chạy từ trong ra kéo tay nó nói vội
-Nhanh lên,thằng Hiếu đang ở trong đó
Nó chả nói gì chỉ bk chạy theo Duy.Cả vũ trường ồn ào,tiếng nhạc hoà cùng người đang lắc điên cuồng trên sàn.Nó thấy đầu hơi nhức,17 năm nó mới bc chân vào vũ trường đúng 2 lần nên nó chả thể quen nổi k khí trg đây.Với lại lúc này đầu nó đang đặc kín những suy nghĩ bộn bề nữa.K bk hắn sao rùi?
-Ê,thằng Hiếu ở đằng đó đấy,cậu ra đi!-tiếng Duy làm cắt ngang dòng suy nghĩ của nó
Nó nhìn theo hướng Duy chỉ,à,hắn đang ngồi kia,bên cạnh có thêm mấy chai bia nữa.Nó liền tiến tới ngồi xuống trc mặt hắn.Hắn đang mải mê uống,chả để ý đến xung quanh,chả bk ai đang ngồi trc mặt mình nữa
-Đừng uống nữa!-Nó ra lệnh
Lúc này nghe giọng nói quen thuộc,hắn như bừng tỉnh ngước lên.mặt hắn lộ rõ vẻ ngạc nhiên,sửng sốt.
-…Mày…mày…sao mày..lại..ở đây?-Hắn hỏi
-Sao k đc ở đây?
-Ừ,mày mún ở đâu chả đc.
-Cái giọng gì vậy?
-Giọng gì kệ tao!-hắn có vẻ tức tức
-Mày…k nói nhìu-Nó giằng lấy chai bia trong tay hắn nói-K đc uống nữa
-Kệ tao,mày có quyền gì cấm tao?
-Có,tao là bạn gái mày.Mày nên nhớ mai mới là ngày kết thúc hợp đồng!
Hắn có pha chút ngạc nhiên rùi nét mặt bùn hẳn
-Hỏi thật,từ đầu đến giờ chỉ là giả vờ à?-Giọng hắn nghe nặng trĩu
-Tao….chuyện đó để nói sau đc k?giờ mày đang say k nói chuyện nghiêm túc đc
-có gì mà k nói đc?Tao đã say đâu.
-K nói nhìu.Tao k cho mày uống nữa
-Trả cho tao-Hắn chìa tay về phía nó đòi lại chai bia
-Không!
-Mày có trả k?
-Không!
-K trả chứ gì?K trả thì….
-Thì sao?
-Thì..thì…thì thui.Tao lấy chai khác uống
-Phì
Tuy đang giận hắn thật n nó vẫn phải bật cười vì câu nói đó.Nó ngẫm lại bỗng nhận thấy hắn luôn là ng làm nó cười đc.
-Vô duyên,cười gì mà cười-hắn cốc yêu nó.
-Á!Đau!-nó nhăn mặt kêu
Hắn chả nói gì nhìn về phía xa xa.K khí bỗng yên lặng lạ
-Chuyện nhỏ Nga nói…
-Đó có phải là thật k?-hắn cắt ngang lời nó.Nó liếc hắn 1 cái,mặt hắn vẫn lạnh lùng nhìn ra xa xăm.Nó cũng quay ra chỗ khác trả lời
-Là thật.N tao nói vậy với cô vì….vì….
-Vì sao?
-Vì…vì tao mún xin cô tha cho mày.Tao cũng k có nghĩ ra đâu,tự dưng cô nghĩ ra chuyện đó và gợi ý cho tao lun…nên tao mới nói như vậy…để mày k bị đình chỉ học tập-Nó nói 1 mạch
Hắn nghe xong giật mình nhìn nó,ánh mắt nửa tin nửa k tin.
-Mày…vì tao sao?Là thật sao?
-tao k mún cố giải thix gì cả.mày có thể tin vào tình bạn mười mấy năm của chúng ta thì cũng có thể tin vào tao.Tùy mày…
-Tao tin!Tao tin mày-Hắn nhìn thẳng vào mắt nó,đôi mắt đó ẩn chứa nhiều điều lắm.Nó hơi giật mình,bỗng thấy tim đập rộn ràng…
-Hì,cảm ơn mày!-Nó mỉm cười
-tao sẽ luôn tin mày,bởi vậy đừng bao giờ lừa tao nha!
-Ừ,tao hứa
Nói rồi nó đưa ngón út ra,hắn nhìn nó rùi mỉm cười cũng đưa tay ra ngoắc tay với nó.Lòng cả 2 bỗng nhẹ tênh,vui vui và thoải mái nữa.Từ nhỏ đến giờ,tụi nó chưa giận nhau quá 1 ngày bao giờ đc.
Sau đó nó nhờ bọn Duy đưa hắn về nhà còn mình bắt xe taxi về.hắn đòi đưa nó về n tại vẫn còn say nên đành thôi.Nó về đến nhà,bị bố mẹ chất vấn đủ chuyện,may mà nó đã nhờ nhỏ bạn gọi điện nói dối xin cho nó sang nhà nhỏ để bàn chuyện trường rất gấp.Nó thoát chót lọt và mệt mỏi đi lên phòng.Vừa chuẩn bị lên giường đi ngủ thì nhận đc tin của hắn
-Chúc ngủ ngon,vợ iu!
Nó mỉm cười nhắn lại,tim bỗng đập nhanh…..Nó chìm vào giấc ngủ với nụ cười tươi.
…………………….
Ngày thứ 7….
Nó đang ngồi trong lớp đọc lại bài bỗng mấy nhỏ bạn đi vào,cười ranh mãnh
-Ghê ta!Bọn tao thật ngưỡng mộ tình yêu của mày quá đi.Mới hum qua còn cãi nhau thế mà giờ đã đến rủ nhau đi ăn rùi kìa.Hihihihi
Nó nghệt mặt ra,có lờ mờ đoán ra,mặt bỗng đỏ như quả cà chua
-Bọn quỷ này,mún chết hết cả lũ hả?-nó lườm yêu lũ bạn rùi ra cửa lớp.
Hắn đang đứng đó mỉm cười.Nó mún ngày nào cũng đc nhìn thấy nụ cười đó quá
-Đến đây làm gì?-Nó giả bộ nói giọng lạnh nhạt trêu hắn
-Hix,boyfriend thì k đc rủ girlfriend đi ăn sáng sao?-Mặt hắn ngây thơ như đứa trẻ làm nó k nhịn nổi cười.
-Hì,n mà….vợ hết tiền rùi chồng ạ-Nó giả bộ đáng thương
-Hả?lần nào cũng bắt ng ta khao sao?Thời buổi này nam nữ bình đẳng rùi,k có tiền thì nhịn.
-Ơ,bạn trai tốt nhỉ?
-Hahahha,quá tốt còn gì.
-Hihihi
Tụi nó khúc khích cười rùi cùng đi xuống canteen.Đi đến đâu cũng nghe mọi người trêu trọc,tại 2 đứa làm lành nhanh quá.Nó chỉ mỉm cười,nó cảm nhận thấy 2 má đang nóng dần lên.
Tụi nó vừa ngồi ăn vừa nói chuyện rất vui,lại như ngày đầu tiên làm ng iu của nhau vậy.Mới đó mà hum nay đã là ngày cuối,nó bất giác thấy buồn.Nó nhìn hắn chăm chú,từng cử chỉ của hắn thật đáng yêu.
-Ê,làm gì mà nhìn kinh vậy?-Hắn tiến gần tới mặt nó nói nhỏ-Yêu tao rùi hả mày?Hahahahah
Nó sững sờ,k ngờ hắn bạo miệng như vậy.
-Ừ,yêu rùi đấy-Nó đùa cợt.Dẫu bk chỉ là đùa n má 2 đứa bất giác đỏ ửng lên,tim cũng đập nhanh hơn.
-À,hum này là ngày cuối rùi,phải có gì để kỷ niệm chứ nhỉ?Chiều rảnh k?
-Uhm…có!
-Vậy chiều đi chơi nha!Tao sẽ qua đón mày.
-OK!
………



